Hoa Kỳ ký sự

Trở về từ chuyến đi Mỹ đã được gần 2 tháng, tới hôm nay tôi vẫn cảm thấy thật khó để đặt bút viết về hành trình vừa đi qua của mình. Tôi đang nghĩ có lẽ phải đi chuyến nữa, rồi về sẽ viết một thể 🙂

Trước tiên phải nói rằng, chuyến đi Mỹ của tôi khác hoàn toàn với chuyến đi Châu Âu năm 2015. Không phải chỉ khác bởi địa điểm, thời gian, mà khác ngay trong cảm nhận của chính mình. Nếu đi châu Âu, là sự thưởng ngoạn vẻ đẹp cổ kính xen lẫn hiện đại, đắm mình vào thiên nhiên tươi đẹp và cả nền văn hóa mang hơi thở quý tộc, thì đến Mỹ, xen lẫn với thưởng ngoạn cảnh quan còn là những thực tế trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ, rất đáng ngưỡng mộ. Có thể nói đó không đơn giản là một đất nước, đó là cả một thế giới. Và để đến chinh phục thế giới ấy, ngoài một khoản tiền không nhỏ phải bỏ ra, chúng ta còn cần cả dũng khí và thêm một chút may mắn!

Tại sao vậy?

Vì ngay khâu phỏng vấn xin visa đã là một thử thách bước đầu. Tôi chứng kiến có một bà giám đốc vàng đeo lủng lỉnh, đi xe sang phải lủi thủi ra về, 1 gia đình 4 người nhìn rất quý tộc cũng nhận được cái lắc đầu như vậy chắc hẳn là họ tiếc lắm khi bỏ ra gần 4 triệu đồng/người để đổi lấy cái lắc đầu của người Mỹ.

Vì cơ số đồ dùng, thực phẩm … bị họ giữ lại không thương tiếc trong khi nhiều người đã vất vả chuẩn bị, tốn tiền tốn cả công sức để khệ nệ mang theo từ quê nhà.

Vì đến một thành phố nào đó vào một ngày không may mắn nên có bão tuyết, giao thông kiệt quệ và chúng ta có thể phải trải qua một chuyến du lịch chỉ … nằm yên trong phòng khách sạn.

Vì rất dễ để chơi bạc chỉ với 1$, được mời hút cỏ Mỹ và nhảy quanh những cô gái Tây nóng bỏng, .. vui đến nỗi ngoảnh đi ngoảnh lại rách hết màng túi không còn xu nào để hồi hương.

Vì chỉ vài ngày trước ngày khởi hành, một số cuộc tấn công khủng bố đã diễn ra …

Vì thế giới gần đây chứng kiến những sự cố máy bay một bay không trở lại …

Vì một số lượng không nhỏ hành khách Đông – Tây – Nam – Á … đủ cả phải ròng rã chờ đợi ở sân bay Mỹ vì không qua được cửa ải hải quan nhập cảnh. Bản thân tôi cũng phải tự loay hoay mãi với cái máy nhập cảnh tự động, tự khai báo, tự chụp ảnh để rồi bị giữ lại tại sân bay John F. Kenedy và lúc này cảm giác bị trục xuất khỏi đất nước Mỹ như trên tivi đang hiện hữu trong tôi nhưng rất may, sau khi khai báo nhập cảnh trực tiếp với Hải Quan thì lý do rất đơn giản là hình ảnh của tôi không khớp với hình ảnh khi phỏng vấn bởi cặp kính cận trên khuôn mặt. Đúng là đất nước Mỹ chính xác từ những chi tiết nhỏ nhất, đó là trải nghiệm thú vị đầu tiên khi đặt chân đến Mỹ.

Nhưng trên hết, nếu không đi, sẽ không thể biết đến một thế giới hoàn toàn khác biệt, một đất nước vĩ đại mà chúng ta mới chỉ thấy mơ hồ trên phim ảnh, thời sự. Bởi vậy, tôi phải đi!

New York

New York chào đón chúng tôi vào một ngày sáng, nắng và gió. Chuyến du lịch trên tàu ra đảo thăm tượng Nữ thần tự do – quà tặng của nước Pháp dành cho nước Mỹ – là một phần không thể thiếu trong hành trình này. Nói thật thì Nữ thần không như tôi hình dung lắm :). Vì “nàng” nặng tới 225 tấn, đi đôi dép lê dài tới 7,5m, bộ váy áo thì bị đổi từ màu nguyên bản là màu đồng nhạt sang màu xanh lơ lơ và nguyên nhân của việc này là do “nàng” tắm thời tiết quanh năm suốt tháng. Nói không sai thì biểu tượng của tự do này có thể coi là điểm nhấn vô cùng đặc biệt trong những ngày ở New York.

Chúng tôi thăm tòa nhà của tổng thống Trumph, cũng được tới thăm phố Wall – Trung tâm tài chính chứng khoán lớn nhất nước Mỹ và biểu tượng của nó là con bò phố Wall

Tại New York, có một nơi rất đặc biệt, đó là nơi tưởng niệm những nạn nhân đã mất trong cuộc tấn công khủng bố ngày 11/09/2001. Nơi đây, người ta xây dựng một tòa tháp lấy tên gọi mới là Trung tâm thương mại Một thế giới, cao 541m với 104 tầng, tiêu tốn hết 3,8 triệu USD để xây dựng trong suốt 8 năm. Tòa tháp được xây tại đúng điểm giữa của khu đất mà trước đây thuộc về tòa tháp đôi sự kiện 11/09. Ở hai đầu phía Bắc & Nam của khu đất là hai bể nước lớn, trên thành bể khắc tên của tất cả các nạn nhân đã bị chết trong sự kiện 11/09. Người Mỹ cho rằng lòng nước mát sẽ giúp cho những người đã khuất được mát mẻ, yên lành nơi thiên đường nên họ xây dựng như vậy.

Từ đảo nơi đặt tượng Nữ thần Tự do tôi đã lý giải được phần nào một đất nước hiện đại như Mỹ lại bị sự kiện khủng bố ngày 11/09, bởi thật đơn giản các máy bay tư nhân bay lượn liên tục trên bầu trời xung quanh đảo.

Cũng trong ngày đẹp trời hôm ấy, chúng tôi đặt chân đến Trụ sở chính của Liên hợp Quốc. Ngài Cựu thủ tướng Bồ Đào Nha – Antonio Guterres – tổng thư ký Liên hợp Quốc mời chúng tôi tham gia dự họp nhưng vốn đã mất nhiều thời gian để họp trong suốt 13 năm tại Citicom, nên tôi quyết định từ chối. Ngài cứ tiếc mãi vì không học hỏi được gì từ những cuộc họp của Citicom. Thay vào đó, tôi chỉ nhận lời làm quan sát viên bên ngoài cửa sổ và chỉ đạo các đại biểu đang họp miệt mài ở bên trong.

Philadelphia

Chúng tôi đến Philadelphia vào một ngày mưa tuyết. Tuyết rơi trắng xóa phủ khắp các con đường, trời thêm mưa nên tuyết bay dày đặc, cảm giác lành lạnh đi chơi trong tuyết, phải xuýt xoa, nước mũi chảy ròng ròng nhưng trong lòng rất vui thích vì đây là trải nghiệm lần 2 được vui đùa trên tuyết sau núi Titlis trên độ cao gần 4000m tại Thụy Sỹ.

Tại đây, chúng tôi đến thăm Tòa nhà Độc lập – nơi đầu tiên bản Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ được phê chuẩn, và thăm Quả chuông Tự do nứt đôi có 1 không 2 – biểu tượng độc lập và là nơi đánh tiếng chuông tự do đầu tiên của nước Mỹ.

Washington DC

Tới Thủ phủ Hoa Kỳ, việc đầu tiên là chúng tôi đến Nhà Trắng hội đàm với Tổng thống Trumph về … tình hình nhân sự tại Citicom. Vì lý do an ninh nên ngài Trumph thiết tha đề nghị tôi không tiết lộ nội dung buổi hội đàm. Phải nói là trái ngược với những phát ngôn gây sốc và bộ mặt rất khác người, ông Trumph ngoài đời rất niềm nở mời chúng tôi ăn tiệc trưa tại Dinh Tổng thống. Nhưng nghĩ đến việc ngồi ăn mà xung quanh toàn cận vệ đen từ đầu tới chân, chúng tôi cảm thấy không thoải mái nên đã quyết định từ chối và tiếp tục hành trình của mình, đi thăm Cột mốc số 0, Công viên Tổng thống, Tòa nhà Quốc hội, Lầu 5 góc.

Tòa nhà Quốc hội

Một trong những ấn tượng tại Washington DC chính là Bảo tàng không gian – nơi giới thiệu lịch sử phát triển của ngành hàng không Hoa kỳ, từ những mô hình trên giấy vẽ chiếc xe đạp của anh em nhà Wright cho tới động cơ chim sắt hiện đại như ngày nay.

Bảo tàng Tự nhiên cũng rất ấn tượng – một bảo tàng vô cùng rộng lớn trưng bày hàng tỷ mẫu vật từ siêu nhỏ đến khổng lồ, trong đó bao gồm cả mẫu xương hóa thạch của loài khủng long cổ từ thời xưa, cây hóa sắt và cây hóa đá. Bảo tàng này cũng là nơi duy nhất có đồng hồ dân số – chiếc đồng hồ có một dãy số dài nhảy liên tục theo từng giây cho chúng ta thấy sự biến đổi dân số trên toàn thế giới.

Chúng tôi cũng đến thăm Đài tưởng niệm Abraham Lincoln – vị tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, người có công rất lớn trong việc giải quyết được nội chiến, giữ được sự thống nhất quốc gia và đặc biệt là giải phóng, xóa bỏ chế độ nô lệ trên khắp nước Mỹ.

Một nơi khác cũng rất đặc biệt tại Washington DC đó chính là tổ hợp kiến trúc đài tưởng niệm. Đài tưởng niệm các chiến sĩ đã hi sinh trong các cuộc chiến tranh, đài tưởng niệm tổng thống Washington, trong đó có Đài tưởng niệm chiến tranh Việt Nam và chiến tranh Bắc Hàn. Đó là một bức tường bằng đá hoa cương đen, kết cấu hình chữ V, dài 75m và cao 3m đặt tại khu tưởng niệm có diện tích tổng cộng 8100m2. Trên đó ghi danh hơn 58.000 chiến binh Mỹ đã thiệt mạng hoặc bị mất tích trong cuộc chiến tranh Việt Nam.

Las Vegas

Từ Washington DC đến Las Vegas là một chặng đường dài và chúng tôi đã bay hãng hàng không United Airlines – rất may là không có sự cố nào tương tự như bác sĩ Đào gốc Việt bị lôi khỏi máy bay, chứ nếu không thì đã có cơ hội được thể hiện món võ khỉ với mấy anh An ninh hàng không rồi.

Las Vegas hoàn toàn khác biệt so với New York & Washington DC, nơi đây với cái nắng nóng có lúc lên đến trên 50 độ C, với địa hình đúng như lòng chảo được bao quanh 4 phía là những ngọn núi cao và cây xanh ở đây thì rất hiếm nhưng nó cũng chứa đựng rất nhiều điều đặc biệt: Sòng bài, khách sạn, ánh sáng và cỏ Mỹ.

Mỗi một khách sạn tại đây đều có kiến trúc rất khác lạ và riêng biệt, đặc biệt hơn là nó đều gắn với một truyền thuyết hoặc huyền thoại cổ xưa. Như khách sạn mà chúng tôi ở, Excalibur với 3.981 phòng, thuộc Top 10 khách sạn lớn nhất trên thế giới, được thiết kế theo phong cách cổ điển với những ngọn tháp vươn lên trên bầu trời, những thanh gươm nổi bật trên bầu trời ban ngày cũng như ban đêm.

Mỗi khách sạn là một thế giới ánh sáng và âm thanh thu nhỏ, với hàng ngàn sòng bài đẳng cấp chơi 24/24, nhạc sống, quầy bar, rạp chiếu phim với các show diễn ảo thuật, kỹ nghệ … hoành tráng. Bước chân vào khách sạn tại Las Vegas giống như bước chân vào một thế giới không ngủ hay mê cung đẩy đưa khiến người ta dễ lạc đường.

Vegas không ngủ – Con đường dải ánh sáng (Las Vegas Strip) mới thực sự là nơi thú vị. Cảm giác như thể ai đến với Las Vegas Strip thì được hoàn toàn tự do vượt qua mọi khuôn khổ cả về văn hóa, đạo đức và luật pháp vậy. Đâu đâu cũng là ánh sáng, tiếng cười, lạ cũng thành quen. Những nghệ sĩ chuyên hay không chuyên dùng mọi cách để sống tự do, vui vẻ và cả để kiếm tiền. Chúng tôi có lưu lại một vài bức ảnh độc chụp những ông hoàng Elvis Presley giả biểu diễn đầy nhiệt huyết hàng giờ đồng hồ trên các sân khấu lớn, những cô gái trẻ & cả những anh chàng … không mặc gì, mà chỉ đứng uốn éo một cách đầy vui vẻ, thoải mái trên đường phố.

Trải qua một đêm không ngủ ở Las Vegas, chỉ thức nghe nhạc, uống bia và chơi bài, ngày hôm sau chúng tôi tới tham quan cây cầu Memorial Bridge hùng vĩ chạy trên đập thủy điện Hoover Dam. Công trình này được xếp hạng là 1 trong 7 công trình lớn nhất nước Mỹ, được công nhận là kỳ quan thế giới thế kỷ 20. Vị trí của đập nằm giữa hai tiểu bang là Arizona và Nevada, được xây theo hình móng ngựa, khởi công từ năm 1931 và hoàn thiện vào 1936. Năm 2010 chính phủ Mỹ đã xây dựng một cây cầu bê tông với hệ thống dây cáp kiên cố để thay thế cho con đường đi qua đập. Và cây cầu này với chiều cao 260m tính từ mặt nước sông Colorado đã trở thành cây cầu cao nhất nước Mỹ.

Quận Cam

Là một quận thuộc tiểu bang California nơi được biết đến với tỷ lệ người Việt sinh sống và làm việc đông nhất ngoài lãnh thổ Việt Nam. Tại đây tôi đã chứng kiến tận mắt và biết những câu chuyện về người Việt thật lý thú:

– Tại Mỹ nhất là ở quận Cam biệt thự mọc lên như nấm và hầu hết họ làm bằng gỗ công nghiệp nên mọi nhà nhìn rất giống nhau từ màu sắc, chiều cao, diện tích, đến thiết kế chung và chắc chắn nó không hoành tráng và đắt đỏ như báo chí đã từng viết.

– Ông chủ nơi tôi ăn sáng phải trả cho nhân viên chạy bàn với thu nhập lên tới 6.000 USD/ tháng. Tôi hỏi, ông có khai thấp thu nhập cho nhân viên không thì ông ta bình thản trả lời: tại Mỹ chúng tôi coi nộp thuế cho đất nước như một trách nhiệm, chúng tôi nộp càng nhiều thì quận chúng tôi giàu mạnh, quận giàu mạnh thì đất nước giàu mạnh chính vì thế Mỹ mới trở thành cường quốc trên thế giới, một câu trả lời đơn giản nhưng chứa đựng thật nhiều điều trong đó.

– Một người đàn ông tại Phú Yên với khuôn mặt vất vả đi nhặt ve chai ở nhà hàng, khi nói chuyện anh ta thú nhận với tôi rằng về Việt Nam họ luôn gắn với mác Việt kiều Mỹ nhưng thực chất ở Mỹ họ chi đi nhặt ve chai, dọn vệ sinh và làm thuê rất vất vả. Điều đặc biệt là ra khỏi nhà hàng thì anh ta đi xe ô tô Camry còn rất mới, qua đây mới thấy rằng tại Mỹ thì ô tô còn nhiều hơn kiến và là phương thiện đi lại chính, thiếu nó coi như thất nghiệp nên việc tuân thủ luật giao thông của họ thật đáng khâm phục.

Los Angeles

Đặt chân đến Los Angeles – thành phố của những thiên thần, chúng tôi được đưa đến tham quan Nhà hát Dolby Theatre – nơi vừa diễn ra lễ trao giải Oscar hoành tráng và chính tôi cũng đã được bước trên thảm đỏ đó trước khi bước lên lễ đài. Chúng tôi cũng dành thời gian đi dọc Đại lộ của những ngôi sao hay còn gọi là đại lộ danh vọng – nơi ghi danh hàng loạt tên tuổi lớn của Nghệ thuật, văn hóa Mỹ, như đạo diễn lừng danh Steven Spilbergh, ông Vua nhạc Pop Michael Jackson, ảo thuật gia David Cooperfield, ông Hoàng nhạc Pop Elvis Presley … và hơn tất cả còn có tên một kiện tướng bán hàng của Citicom đã hiện diện ở đó 🙂

Một trải nghiệm thú vị khác là chén đồ ăn nhanh (Hamburger) tại Burger King – một cửa tiệm chật kín người và chứng kiến cái cách mà người Mỹ gọi là ngành công nghiệp ăn nhanh “Drive thru“. Có tới một hàng dài các xe ô tô nối đuôi nhau, lái thành một vòng tròn, tiếp họ chỉ duy nhất 1 nhân viên của Burger King, người này sẽ ghi món và báo qua phần mềm vào cửa hàng. Các xe ô tô cứ thế chạy theo vòng tròn, đến cửa quầy, lái xe quẹt thẻ thanh toán và nhận đồ ăn, rồi chạy xe ra khỏi vòng tròn. Tất cả diễn ra mất khoảng 1 phút 30 giây tính từ lúc ghi order cho đến lúc ra khỏi cửa hàng humburger – điều đó giải thích tại sao các cửa hàng Fast food ở Mỹ ngay bên dưới tên thương hiệu, đều có một biển “Drive thru” đi kèm.

Buổi chiều chúng tôi đến tham quan trường quay Universal, từ xa đã có thể nhìn tận mắt ngọn đồi xanh với dòng chữ Hollywood nổi bật mà trước giờ chỉ thấy trên tivi. Phim trường Universal rất rộng, bao gồm khu xưởng làm phim và chương trình truyền hình, một khu phức hợp giải trí, và một khu công viên giải trí. Có thể chơi cả ngày không biết chán ở đây. Chúng tôi được đi một tour xung quanh phim trường, trải nghiệm các hiệu ứng của động đất, lũ lụt, hỏa hoạn như thật, … tất cả các hiệu ứng đặc biệt mà ngành điện ảnh và truyền hình đã tạo ra. Chúng tôi lần đầu tiên được trở thành diễn viên khi cùng tham gia chiến đấu với Kingkong nhờ hiệu ứng 4D, đua xe cùng với Triple X (Van Diesel) và đội của anh ý trong Fast & Furious…

San Francisco

Nói San Francisco là một thành phố đặc biệt quả không sai. Nơi đây luôn có khí hậu mát mẻ và sương mù ngay cả vào mùa hè, đường phố theo kiểu đồi dốc, trùng điệp và kiến trúc đa dạng.

Tòa thị chính – trung tâm của Thành phố.

Cầu Cổng Vàng – cây cầu treo dài nhất thế giới, được thiết kế với màu đỏ và vàng nổi bật ngay cả trong thời tiết sương mù dày đặc, một biểu tượng của thành phố và nó cũng rất lung linh, huyền ảo vào buổi tối.

Chúng tôi đến với Bến Ngư phủ – nơi tập trung các đội tàu đánh cá của toàn bộ San Francisco, cũng là nơi quy tụ các nhà hàng hải sạn bậc nhất của thành phố. Viết thế này lại thấy chảy nước miếng nhớ lại món Cua Hoàng đế. Chẹp chẹp …

Con đường Lombard – đây chắc chắn là con đường lạ lùng và ngoắt ngoéo duy nhất trên thế giới. Cong đường hình sin vô cùng ngoằn nghèo uốn lượn này được thiết kế để giảm độ dốc 27o và các tài xế chỉ được phép lưu thông một chiều từ trên dốc xuống với diện tích 5km/h.

Còn rất nhiều điểm đến trong cả hành trình dài gần nửa tháng của chúng tôi, rất nhiều những trải nghiệm, bài học thú vị và bất ngờ trên đất Mỹ. Tôi chưa xác định trong năm sau sẽ kể cho mọi người nghe về đất nước nào, bởi như đợt đi châu Âu về, tôi có nói là năm tới sẽ đi Anh để ăn tối cùng David Beckham, nhưng rồi tôi lại quyết định tới Mỹ nhân dịp Trumph mới lên tổng thống. Suy cho cùng, thì là một Citicomer, lúc nào mà hội đàm hay họp chả quan trọng hơn bữa ăn tối với Beckham 🙂

Một chuyến đi với những ấn tượng choáng ngợp và kỉ niệm đầy ắp. Cảm ơn Citicom đã trao món quà rất đặc biệt dành cho tôi, không phải bằng hiện vật, không phải bằng tiền mặt mà là bằng những chuyến du lịch.

TIN NỘI BỘ KHÁC

CHÚC MỪNG SINH NHẬT SẾP!

26/09/2017    0 Bình luận

KÝ SỰ CHUYẾN ĐI ĐÀI LOAN

05/09/2017    0 Bình luận

Chúc mừng sinh nhật Citicom 14 tuổi

25/05/2017    0 Bình luận

Citicom khai xuân 2017

03/02/2017    0 Bình luận

Thư chúc Tết Đinh Dậu 2017 từ TGĐ

03/01/2017    0 Bình luận

Đêm đoàn viên 2016

30/12/2016    0 Bình luận

Bình Luận

YÊU CẦU
BÁO GIÁ